truyện hà tần hợp lý

HÀ NỘI. 2010 MỞ ĐẦU Ngụy, Tề, Sở theo mưu kể của Tô Tần, hợp tung để chống Tần, nhưng chỉ được một năm phe hợp tung tan, Tần càng đắc thế. Năm 325 TCN, Tần xưng vương. cách lý giải khá hợp lý nhưng không thể tránh khỏi tính chất trực quan, máy móc, siêu Hợp kim FeCo: là các hợp kim từ mềm có từ độ bão hòa cao, nhiệt độ Curie cao. Các vật liệu gốm ferrite: Là hợp chất của oxide Fe ( ) với một oxide kim loại hóa trị 2 khác, có công thức chung là . . Các ferrite mang bản chất gốm, nên có điện trở suất rất cao nên tổn hao Sau khi hoàng đế băng hà, từ trên triều đình sẽ có chỉ ý của hoàng thượng về danh sách phi tần hợp táng cùng. Một số triều đại sẽ chọn những phi tử chưa sinh được con nối dõi cho vua hoặc những phi tử chưa từng được vua sủng hạnh. Họ có thể chọn 1 trong 3 cách Nguồn gốc Mã Lai của dân tộc Việt Nam. Ở chương "Nam Việt, một đợt thực dân dọn đường", sử gia Nguyễn Phương trích Tư Mã Thiên cho rằng Tần Thỉ Hoàng đã đưa côn đồ tù tội đến Tượng Quận để đẩy dân bổn xứ vào thế thiểu số. Ba nhà bác học H. Maspéro Bạn đang đọc truyện Ngày Tỉnh Là Lúc Về của tác giả Hàm Yên. Ngày thứ hai Trác Uẩn làm gia sư cho Triệu Tỉnh Quy, sau hai tiếng gắng gượng, cô nói với mẹ Triệu: "Xin lỗi cô, cháu không đủ trình độ, e là không dạy Tiểu Triệu được." Mẹ Triệu mắt đỏ hoe: "Cô giáo Triệu, mai cháu thử lại xem, cháu đừng áp lực quá." Site De Rencontre Pour Femmes Et Hommes Mariés Gratuit. Trong cuộc sống, mỗi người đều có những ước mơ cho riêng mình. Có người mong muốn có một cuộc sống bình yên, mỗi ngày có thể đi câu cá, ngắm sông. Có người lại mong muốn có một sự nghiệp thành công, trở nên nổi bật dù có phải dùng thủ đoạn gì để đạt được. Đối với Hà Đường, cô chỉ có ước muốn như bao người con gái khác đó là tìm một người chồng tốt, có một căn nhà nhỏ, có một đứa con sống an ổn cả đời. Còn đối với Tần Lý mà nói, anh chỉ cần có một đôi chân lành lặn, anh chỉ muốn được đi trên đường bằng chính đôi chân của mình. Phải ngồi trên xe lăn là một mặc cảm rất lớn đối với anh, người con gái năm xưa anh yêu rời bỏ anh cũng chính là vì anh không lành lặn. Từ đó, anh sống khép mình, luôn mặc cảm, không muốn lấy vợ vì sợ sẽ khiến người ta phải khổ vì có một người chồng què. Mẹ anh luôn an ủi anh, cho rằng nếu gặp được người thật lòng yêu anh, họ sẽ không ngại khó khăn mà ở bên chăm sóc cho đến một ngày, anh gặp Hà Đường, một cô gái đáng yêu, dịu dàng khiến trái tim anh rung động. Từ lúc yêu cô, anh không ngần ngại về bản thân khiếm khuyết của mình, anh ngỏ lời muốn kết hôn cùng cô. Hà Đường từ lúc tiếp xúc cùng anh, anh luôn luôn quan tâm chăm sóc cho cô khiến cô cảm động, dần dần cô có tình cảm với anh. Cô đồng ý kết hôn cùng anh, cùng anh về chung một mái nhà mà chăm sóc cho anh, cả một đời bên cạnh anh không rời…Giữa họ nhất định sẽ có một cái kết thật hạnh phúc. Tác giả Hàm Yên Thể loại Ngôn Tình, Ngược, Sắc Thẻ truyện h tổng tài Trạng tháiĐang cập ra Tổng chương91 Trong cuộc sống, mỗi người đều có những ước mơ cho riêng mình. Có người mong muốn có một cuộc sống bình yên, mỗi ngày có thể đi câu cá, ngắm sông. Có người lại mong muốn có một sự nghiệp thành công, trở nên nổi bật dù có phải dùng thủ đoạn gì để đạt được. Đối với Hà Đường, cô chỉ có ước muốn như bao người con gái khác đó là tìm một người chồng tốt, có một căn nhà nhỏ, có một đứa con sống an ổn cả đời. Còn đối với Tần Lý mà nói, anh chỉ cần có một đôi chân lành lặn, anh chỉ muốn được đi trên đường bằng chính đôi chân của mình. Phải ngồi trên xe lăn là một mặc cảm rất lớn đối với anh, người con gái năm xưa anh yêu rời bỏ anh cũng chính là vì anh không lành lặn. Từ đó, anh sống khép mình, luôn mặc cảm, không muốn lấy vợ vì sợ sẽ khiến người ta phải khổ vì có một người chồng què. Mẹ anh luôn an ủi anh, cho rằng nếu gặp được người thật lòng yêu anh, họ sẽ không ngại khó khăn mà ở bên chăm sóc cho đến một ngày, anh gặp Hà Đường, một cô gái đáng yêu, dịu dàng khiến trái tim anh rung động. Từ lúc yêu cô, anh không ngần ngại về bản thân khiếm khuyết của mình, anh ngỏ lời muốn kết hôn cùng cô. Hà Đường từ lúc tiếp xúc cùng anh, anh luôn luôn quan tâm chăm sóc cho cô khiến cô cảm động, dần dần cô có tình cảm với anh. Cô đồng ý kết hôn cùng anh, cùng anh về chung một mái nhà mà chăm sóc cho anh, cả một đời bên cạnh anh không rời…Giữa họ nhất định sẽ có một cái kết thật hạnh phúc. Điện thoại bàn chỗ của Hà Đường ngồi bỗng nhiên vang lên, cô vừa nghe, lập tức đứng phắt nghiệp ngồi đối diện cô – Đỗ Phương Phương lén lút nhìn Hà Đường. Cô chỉnh vạt áo mình lại, vuốt tóc lại cho ngay ngắn, hướng hai bước tới cửa rồi vội chạy lại bàn của lấy từ ngăn kéo một cái gương nhỏ, không ngừng soi tới soi lui, Đỗ Phương Phương nói “ Đừng soi nữa, cô không trang điểm, soi có đến vỡ gương cũng không đẹp hơn đâu”Hà Đường đỏ mặt, luống cuống tay chân dẹp gương rồi chạy vội ra khỏi phòng. Gõ cửa văn phòng của Vương Vũ Lâm, bên trong truyền ra một giọng nói trầm thấp “Mời vào”Hà Đường hít một hơi thật sâu mới dám đẩy cửa vào, Vương Vũ Lâm ngồi ngay ngắn trước bàn, Hà Đường cung kính gọi “Quản lí Vương”Vương Vũ Lâm ngẩng đầu liếc nhìn cô, rồi nói “ Ngồi đi”Hà Đường nghe vậy, ngồi xuống. Vương Vũ Lâm đem một phong bì văn kiện để trước mặt cô, nói “ Tiểu Hà, công việc lúc trước của em hẳn là em đều tham dự những buổi đấu thầu, cụ thể những quá trình cơ bản em đều rõ ràng hết rồi cả chứ?”“Ân, rõ ràng”. Hà Đường gật đầu, tuy rằng lúc đó cô cũng chỉ là trợ giúp lãnh đạo một chút mà Vũ Lâm ý bảo cô mở tập văn kiện ra “ Em hiện giờ còn chưa được tuyển vào chính thức, công ty chưa giao cho em các công việc đi xã giao, vừa may chúng ta cùng Trung Cần hợp tác cùng đi vây tiêu, bọn họ không đề cử ai, đến lúc đó em cùng người đại diện của Trung Cần đi đến đó, em hiểu ý của anh chứ? “Cái gọi là vây tiêu , kì thực là một đơn vị trúng thầu cùng các đơn vị đấu thầu cùng nhau đi trả giá, các đơn vị đấu thầu cùng nhau hợp tác để giành lại gói thầu. T_T, ta khổ quá các nàng ơi, đoạn này ta không hiểu gì luôn, ta thề là không bao giờ học ngành xây dựngHà Đường tuy vào công ty không bao lâu, nhưng ít ra cũng hiểu được một chút về công việc Vũ Lâm chăm chú nhìn Hà Đường, ánh mắt nhìn cô có chút hàm ý, Hà Đường liền trả lời “Em hiểu được”Vương Vũ Lâm chỉ chỉ tập văn kiện trong tay cô “Đây là thư có con dấu ủy thác của Tần đổng, buổi chiều em cầm đến Trung Cần, anh đã liên hệ với thư kí của anh ta, xong việc em cứ đem đến chỗ để công chứng là được. Nhớ kĩ, đến bên kia không cần nói nhiều lời”Lúc Vương Vũ Lâm nói chuyện, Hà Đường nhìn chằm chằm anh ta, đeo mắt kính có gọng làm bằng kim loại, tóc hơi ngắn làm nổi bật lên một khuôn mặt góc cạnh, ngũ quan vô cùng khôi mắt anh có một chút lạnh, từ lần đầu tiên cho đến bây giờ vẫn cứ như vậy. Vương Vũ Lâm cũng không phải có một khuôn mặt nghiêm nghị khiến người ta sợ, làm kiến trúc sư kiêm quản lí của Phú Dương, anh đối xử với cấp dưới với vẻ mặt ôn hòa, nhưng không biết sao anh luôn mang đến cho người ta cảm giác không dễ thân Đường biết, trong công ty phân ra hai ý kiến về Vương Vũ Lâm, một số người thấy Vương Vũ Lâm rất lợi hại, tuy rằng là một người trẻ tuổi, nhưng làm việc vô cùng chuyên nghiệp, dù sao cũng là một nghiên cứu sinh xuất thân từ một trường danh giá, vào công ty chỉ mới có bốn năm đã có thể ngồi lên vị trí quản lí bộ phận nghiệp số người khác thì thấy Vương Vũ Lâm không phải vì năng lực của bản thân mà được ngồi vào ghế quản lí, họ nghi ngờ anh “đi cửa sau” Aaa, khúc này ta edit theo ý ta nha mấy nàng, trong bản convert khó hiểu quá nên ta đã sửa đôi chútNhưng điều này không hề ảnh hưởng đến vị trí của Vương Vũ Lâm trong lòng của các đồng nghiệp nữ còn độc thân. Lão tổng là chuyện xa nơi chân trời, căn bản không có khả năng chạm đến được. Không giống như Vương Vũ Lâm, một người còn độc thân, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, bề ngoài lại xuất chúng như vậy. Thật sự là một hình tượng vương tử trong lòng các đồng nghiệp Đường cũng không ngoại lệ, nhưng cô không giống với những người Vũ Lâm không đơn giản chỉ là quản lí, mà còn là học trưởng của cô. Mặc kệ, mọi người đánh giá anh như thế nào, trong lòng cô anh vẫn là nam sinh ôn nhu của năm đó. Thậm chí, khi cô vừa tốt nghiệp đại học liền đến D thị, đều là vì chiều, cô đi đến Trung Cần làm nhiệm vụ Vương Vũ Lâm đã trên xe bus, từ ngồi đến đứng, nhiều khi cô còn phải đứng toàn bộ quãng đầu, bốn phía đều là những tòa nhà cao chọc thủng trời Ố mồ, ta edit hơi phóng đại rồi. Nơi này không hề giống với nơi cô sinh ra, không hề có bầu trời xanh trong vắt, không khí cũng không được trong lành. Cô rời xa thị trấn nhỏ nơi mình sinh ra đã rất lâu rồi nhưng lại không thể thích ứng với cuộc sống nơi thành thị xa hoa, tấp nập này. Hiện tại cô ở D thị cũng đã được một thời gian nhưng trong lòng cô đối với nơi này là một sự xa cách khó nói nên lời. Hà Đường cảm thấy mình cũng đủ sự dũng cảm, ít nhất sau khi tốt nghiệp lại đến một nơi vô cùng xa lạ để lập nghiệp, đối với cô đó là một quyết định đúng Đường ôm túi văn kiện đến lầu 10, ra khỏi thang máy, vừa ngẩng đầu lên liền thấy được trên tường có tên công ty – Tập đoàn Trung Cần. Vừa bước vào thấy một người vô cùng xinh đẹp, nhìn Hà Đường rồi nở một nụ cười vô cùng chuyên nghiệp “Xin chào, cô tìm ai?”Hà Đường nhỏ giọng trả lời “Xin chào, tôi là nhân viên của công ty kiến trúc Phú Dương, lúc trước quản lí Vương đã liên hệ trước với công ty, quản lí Vương bảo tôi đến tìn Tần đổng”“Tần đổng, hay là Tần tổng ạ?” Nét mặt cô gái vẫn cười, ngay cả độ cong của khóe miệng tựa hồ đã được huấn luyện vô cùng chuyên nghiệp.“Tần…” Có cái gì khác nhau sao? Hà Đường cũng không nói ra được, cô chính là bị Vương Vũ Lâm phái đến để làm việc nhỏ cho công ty, lúc này cô nhớ không rõ đến tốt cùng là Tần đổng hay là Tần tổng, suy nghĩ một lúc,cô nói “ Là người đại diện kí giấy phép kinh doanh của quý công ty với công ty Phú Dương, tôi muốn tìm anh ấy để kí tên và lấy con dấu”“À, tôi đã hiểu, xin cô chờ một lúc” Nói xong liền kết nối điện thoại. “Xin chào thư kí lý, tôi là lễ tân Tiểu Mạnh, có một vị từ công ty kiến trúc Phú Dương phái đến, cô ấy muốn tìm Tần đổng để ký tên cùng con dấu, nói là đã có liên hệ qua…À, được, tôi sẽ nói cô ấy đi qua đó”Gác điện thoại, cô lễ tân đứng lên chỉ vào hành lang đối diện với Hà Đường nói “ Cô cứ đi thẳng đến phía trước, rẽ phải, sẽ nhìn thấy một căn phòng, sẽ thấy lý thư kí, cô ấy sẽ mở cửa cho cô”Hà Đường gật đầu rồi mỉm cười “Cảm ơn cô”Vừa đi Hà Đường vừa đánh giá bốn phía, cô đối với tập đoàn Trung Cần không hề hiểu biết gì cả, chỉ biết tập đoàn này phát triển vô cùng lớn mạnh. Tập đoàn Trung Cần ở D thị có hai xí nghiệp, cùng Phú Dương có khi là bạn hợp tác làm ăn, cũng có khi là đối thủ cạnh tranh gay Đường chỉ mới vào công ty, địa vị không cao, rất nhiều chuyện căn bản là không hiểu, lãnh đạo cũng chỉ xem cô là chân chạy vặt mà đoàn Trung Cần là nơi vô cùng đẹp, lại rất rộng, trước mỗi phòng đều của cửa kính ngăn cách, nhân viên đều mặc đông phục chỉnh tề, cảnh tượng vội vã. Hà Đường đi qua hành lang, rẽ phải, liếc mắt liền thấy được nơi mình cần ngăn cách của phòng Lý thư kí làm bằng thủy tinh nên rất dễ thấy Hà Đường, đứng dậy mở cửa “ Xin chào, mong cô chờ một lát, Tần đổng ra ngoài có chút chuyện, sẽ sớm về “Hà Đường nói “ Không có gì, không có gì, tôi chờ là được”Thư kí Lý dẫn cô vào bên trong, Hà Đường phát hiện bên trong là một không gian vừa rộng rãi khiến người ta cảm thấy thoải mái, có ghế sô pha, có bàn trà, bốn phía được điểm tô rất nhiều hoa, có 1 cái bàn rất dài, có 2 cái máy tính cách nhau khoảng nửa mét*, đằng sau bàn không có người nào ngồi ở đó.* Trong nguyên văn là 2 thước, mà Diệu Huyền tra google thì mỗi thước bằng m, như vậy 2 thước thì là gần nên edit thành nửa métThư kí Lý mời cô ngồi xuống sô pha rồi mang trà tới “Cô ngồi ở đây một chút, Tần đổng sẽ trở lại nhanh chóng thôi, tôi xin phép đi ra ngoài”Hà Đường vội đứng lên nói cám ơn, sau khi thư kí ra khỏi cửa cô mới ngồi xuống, sô pha ở bên cạnh cửa sổ nên khi ngồi trên đó sẽ có thể nhìn thấy phong cảnh ở bên ngoài. Hà Đường ngơ ngác ngồi trong chốc lát, bắt đầu cảm thấy nhàm chán, liền đứng lên đi đến cạnh cửa đến Tần đổng kia sẽ về hơi trễ, cô lấy điện thoại gọi điện về nhà cho ba. Trong khoảng thời gian này, mỗi lần gọi về nhà, tâm trạng cô vô cùng tồi điện thoại, cô bắt đầu tính toán thời gian được phát lương, cô còn chưa được tuyển vào chính thức, tiền lương thử việc chỉ có 2 ngàn, trừ tiền thuê nhà tiền điện tiền nước cộng thêm tiền chi phí phát sinh, tiền dư không còn bao nhiêu. Hà Đường nhắc nhở chính mình tháng sau phải cố gắng tiết kiệm hơn, để gởi một ít tiền về nhà, nghĩ tới nghĩ lui, cô thở dài một một lúc, cô quay lại ngồi trên sô pha, bây giờ khoảng hai giờ chiều, không khí rất ấm áp, cửa sổ lại ở hướng nam, Hà Đường cảm thấy vô cùng mệt mỏi, bất tri bất giác* ngủ thiếp đi* khúc này nguyên văn là vậy, tuy có thể sửa lại nhưng lúc sửa lại câu văn sẽ không hay nữa nên ta để nguyên văn luôn mơ cảnh tượng rất lung tung, nhưng dừng lại là hình ảnh Hà Hải đang nằm trên giường bệnh, bác sĩ cùng ba mẹ đứng bên cạnh giường của Hà Hải, sau đó lấy mảnh khăn trắng đắp lên mặt của Đường giật mình, lập tức tỉnh dậy, cô ngồi thẳng lên, ngực vẫn còn đập vô cùng mạnh, đột nhiên phát hiện trên người mình có chiếc áo khoác màu xanh đen. Hà Đường có chút bối rối, vội cầm áo khoác lên, vừa ngẩng đầu lên mới phát hiện rằng trong phòng lúc này ngoài cô còn có một người là một người con trai trẻ tuổi, anh ta vô cùng đẹp, ánh mắt nhìn Hà Đường, khóe miệng lập tức gợi lên một nụ cười, ánh mắt long lanh, tựa như vô cùng vui vẻ.”Cô tỉnh rồi à?” Anh ta hỏi, nâng tây trái chỉ chỉ áo khoác trong tay Hà Đường “Đó là quần áo của tôi, thấy em đang ngủ, sợ em sẽ bị cảm mạo, em đừng để ý a”“Không đâu, cảm ơn anh” Âm thanh của anh ta rất êm tai, thanh thanh lảnh lảnh, nhưng ở trong công ty của người khác mà cô lỡ ngủ quên, cô cảm thấy vô cùng xấu hổ. Ngón tay vừa bấu vào quần áo vừa đứng lên, nhìn cửa ra vào, bất an mở miệng “ Xin cho hỏi, Tần tổng đã trở lại chưa?”“Nga, còn chưa về, không chừng ở lại ngoại ô thành phố có việc rồi. Người trước mặt vừa nói vừa làm việc bên máy tính, mang tai phone, ngón tay không ngừng chuyển động trên bàn phím “Tiểu Mã, đã tìm được văn kiện chưa?”“…đã tìm được văn kiện” Nói một lúc, anh ta mới bỏ tai phone xuống. Ngẩng đầu lên thấy Hà Đường đang đứng ngây ngốc nhìn, không khỏi cười, nói "Cô ngồi đi, sao lại phải đứng, à đúng rồi, cô có muốn ăn hoa quả hay không?”Hà Đường còn chưa kịp từ chối thì anh ta đã lấy ra một đĩa thanh “ong ong ong” vang lên, Hà Đường kinh ngạc nhìn, người con trai ấy ngồi trên chiếc xe lăn màu đen, chậm như vậy “đi” đến trước mặt cô. 8 bình luận về “[Hiện Đại] Hà Tần Hợp Lý – Hàm Yên” Phong Bảo Di haha, đọc truyện một lèo lun, giờ mới để ý cái ảnh bìa của nàng = giống cái ốp đt của ta 😂 y choang lun *≧∀≦* ThíchĐã thích bởi 2 người Sen Xuynh Xoắn Phong Bảo Di à hok phởio`´ o, hình bìa của truyện ở phía trên ấy, ta hok có ở nhà hok có máy tính nên hok comment dc từng chương T . T, xin lỗi nàng trước. Ta bị đồng cảm với tâm lý của anh Lý vì ta cũng bị mất một thứ, đọc mà cứ chảy nước mắt thôi 。゚゚´`゚゚。 ThíchĐã thích bởi 1 người Sen Xuynh Xoắn K cần mỗi chương đều cmt nha bạn, ít nhưng “chất” là được rồi -‿‿-. Nãy Sen vô tình bấm blog nhà bạn thì phát hiện từ giờ k thể gọi bằng “nàng” được rồi ^^. Mà, A Lý vẫn chưa tới giai đoạn ngược nhất đâu, tới lúc đó sợ bạn khóc lục lội nhà cửa luôn í = ThíchThích Ngan Nguyen Cho mình hỏi sao ở phần mục lục của truyện chỉ có 91 chương vậy? Mình muốn xem tiếp nhưng không biết ở đâu, mong mọi người chỉ bảo. ThíchĐã thích bởi 1 người Sen Xin chào, bạn có thể tìm tiếp các chương truyện bằng cách nhấp vào thẻ “A Lý” trong mục “Thẻ nhà tui” nhé ThíchThích Yanyan Chào bạn! Biết truyện lâu rồi mà giờ mình mới đọc Cám ơn bạn đã edit nha ThíchĐã thích bởi 1 người Cá voi nhỏ 52Hz Mình vừa đọc xong, cảm ơn bạn đã edit ThíchĐã thích bởi 1 người ★Người đẹp à, nhắn gửi iu thương đi nạ★ヾ☆’∀’☆ ≧▽≦/ o´`oノ ∑O_O; ゚ロ゚ ⊙_⊙ ¬‿¬ →_→ ¬_¬ ヽ  ̄д ̄ノ ┐ ̄∀ ̄┌ ┐︶▽︶┌ ╮ ̄~ ̄╭ °△°︴ T▽T ╥﹏╥ ╯︵╰, 。・゚゚*>д<*゚゚・ oTヘTo ノ°益°ノ ╬◣﹏◢ ; ̄Д ̄  ̄ε ̄@ ≧◡≦ ♡ ˘⌣˘♡˘⌣˘ ´∀`ノ~ ♡ ´ ▽ ` ✧✧ ◕‿◕ヽo^―^oノ╰▔∀▔ ^▽^ ≧◡≦ o´∀`o o´▽`o ☆▽☆ -‿‿- Giới thiệu Tác Giả Hàm Yên Thể loại Đô thị tình duyên, sủng nữ ngược nam, nam chính tàn tật,… Nguồn Tàng Thư Viện Edit & Beta Diệu Huyền Giới thiệu Giấc mơ của bạn là gì? * Hà Đường “Tôi nghĩ muốn tìm một người chồng tốt, có một căn nhà nhỏ, có một đứa con sống an an ổn ổn cả đời” Vương Vũ Lâm “Tôi nghĩ muốn có một sự nghiệp thật thành công, trở nên nổi bật, cho dù thành công đó phải dùng thủ đoạn để đoạt được. Tôi muốn làm cho những người từng coi thường mẹ và tôi họ phải hối hận, trả lại cho họ gấp bội” Sử Mộng Nghiên “Tôi chưa bao giờ đặt kì vọng vào giấc mơ, tất cả cũng chỉ là hư vô. Cuộc sống trước mắt chính là hiện tại, luôn tin vào chính mình, vĩnh viễn biết mình muốn nhất là cái gì” Tần Miễn “Tôi muốn ngày nào cũng ngủ thật ngon, mỗi ngày đều có thể đi câu cá, phơi nắng, ngồi ở bên bờ sông cả ngày, cho dù không câu được cá cũng không sao” Tề Phi Phi “Tôi nghĩ muốn nói thật nhiều chuyện với Tần Miễn, anh ấy không cần mỗi lần nhìn thấy tôi đều trốn tránh” Tần Lý “Tôi nghĩ muốn được đi đường” Nhân vật chính Tần Lý, Hà Đường. Phối hợp diễn Tần Miễn, Tề Phi Phi, Vương Vũ Lâm. * Chỗ này ta cũng không biết dịch sao nữa. Trong bảng convert thì là chữ “ngươi” nhưng mà Diệu Huyền thấy chữ “ngươi” thì giống truyện xuyên không với cổ đại quá, mà truyện này là truyện hiện đại nên Diệu Huyền dịch thành “bạn” luôn. Có ai biết xưng hô sao cho chính xác nhất không? Giúp ta với. Truyện này tuy chậm nóng nhưng một khi đã nóng thì khó dứt ra và ta là một minh chứng mê quá mới edit, có ngọt có ngược cũng có thịt, may là kết cục HE. Nên mọi người cứ yên tâm mà nhảy hố. Ta sẽ không drop nên mọi người cứ yên quên, truyện này có vài ngoại truyện, ta quên đếm là nhiêu ngoại truyện rồi nên mọi người cứ chờ chính văn xong ta sẽ đăng ngoại truyện.

truyện hà tần hợp lý