kim cuong keo ngot
Bạn đang đọc truyện Kẹo Ngọt Kim Cương của tác giả Tô Tiền Tiền. Hai năm trước Chu Khâm Nghiêu tới ngõ Cây Hòe, thuê một căn phòng ở đây. Hút bao thuốc mười tệ, lái chiếc mô-tô cũ, không có hứng thú với tiền và phụ nữ, là một người không có đam mê khao khát gì
Truyện Kẹo Ngọt Kim Cương - Chương 1 với tiêu đề '1: Nếm Viên Kẹo Thứ Nhất - Tay Chơi Lão Luyện' Hiện menu doc truyen. Danh sách . *Nữ cường nhân: cụm từ dùng để miêu tả những người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, kiên cường và quyết liệt, không dựa dẫm vào bất
Một cơ sở kinh doanh ngũ kim, chuyên bán đồ điện và dụng cụ làm bằng các kim loại tại TP.Huế (Thừa Thiên - Huế) bốc cháy dữ dội trong đêm, cơ quan chức năng đang phong tỏa hiện trường, điều tra nguyên nhân vụ việc. Sáng 19.10, lãnh đạo P.Thuận An, TP.Huế (Thừa Thiên
Bạn đang đọc truyện Kẹo Ngọt Kim Cương của tác giả Tô Tiền Tiền. Hai năm trước Chu Khâm Nghiêu tới ngõ Cây Hòe, thuê một căn phòng ở đây. Hút bao thuốc mười tệ, lái chiếc mô-tô cũ, không có hứng thú với tiền và phụ nữ, là một không có đam mê khao khát gì.
Kim cương tại một cơ sở của công ty Alrosa (Nga), doanh nghiệp do nhà nước Nga sở hữu. Ảnh: New York Times. Khi cuộc xung đột tại Ukraine đã kéo dài gần 8 tháng, bản danh sách trừng phạt Nga của Liên minh châu Âu (EU) đã dài hàng trăm trang, bao gồm 1.236 cá nhân, 155 doanh nghiệp và gần 1.000 lĩnh vực kinh doanh.
Site De Rencontre Pour Femmes Et Hommes Mariés Gratuit. Gió nhẹ tạt ngang qua mặt, ánh sao lấp lánh trên cao, tiếng đàn như tia nắng ban mai dịu dàng. Rồi sẽ đến một ngày, cả thế giới của bạn cũng trở nên ấm áp vì sự xuất hiện của một người… Đường Du gặp Chu Khâm Nghiêu vào một buổi chiều loang lổ bóng nắng, nơi ngõ Cây Hoè xôn xao tấp nập. Đường Cây Hoè và ngõ Cây Hoè, tuy cùng một cái tên nhưng ở giữa lại bị ngăn trở bởi định kiến giàu nghèo, một bên biệt thự vàng son lộng lẫy, một bên thôn xóm xưa cũ tầm thường. Chu Khâm Nghiêu sống ở ngõ Cây Hoè, còn nhà của Đường Du ở biệt thự số 7 đường Cây Hòe. Tuy ngập trong nhung lụa giàu sang là thế, nhưng nơi đây cũng là chiếc lồng chim kìm hãm tâm hồn Đường Du. Từ khi cô bắt đầu hiểu chuyện thì cha mẹ đã luôn bận rộn công việc không ngơi nghỉ, gia đình càng lúc càng nhiều tiền, nhưng một năm 365ngày luôn phải sống trong cô quạnh, không người thân, không bạn bè, chịu sự giám sát 24/7, cuộc sống chẳng có gì ngoài cây đàn cello bầu bạn. Năm mười tám tuổi, lần đầu tiên Đường Du gặp được Chu Khâm Nghiêu, cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy được thế giới bên ngoài chiếc lồng son mà cha mẹ dựng lên có sắc thái như thế nào. Những cung bậc cảm xúc trước nay chưa bao giờ có cứ thế nhen nhóm trong lòng Đường Du hết lần này đến lần khác. Lần đầu tiên gặp gỡ cô tưởng rằng anh sàm sỡ mình, nên đã in một tờ giấy thật to để chạy theo dán sau lưng mắng anh là kẻ biến thái, giây phút ngượng ngùng khi đang nếm mưa thì bị anh phát hiện, những lần làm trái ý người mẹ nghiêm khắc để đổi lấy giây phút quý giá bên anh... Từ hiểu lầm hài hước lúc ban đầu, hoà giải, dần trở nên thân quen, cho đến khi trái tim đập rộn ràng vô cớ. Vì gặp được Chu Khâm Nghiêu, Đường Du mới biết được thế nào là cảm giác ấm áp, được bảo bọc, được yêu thương che chở. Cũng vì gặp được anh, cô mới gom góp được một chút dũng khí, học được cách phản kháng, lách mình ra khỏi chiếc lồng son đã kìm hãm bản thân bấy lâu. Từ ngày bé đến năm mười tám tuổi, cuộc đời Đường Du trôi qua êm ả nhưng đáy lòng luôn phải kìm nén, u sầu. Năm ấy gặp được anh, đó là mở đầu cho một tuổi thanh xuân rực rỡ dậy sóng. Người trong giới thượng lưu ở Hải Thành đều biết đến con trai trưởng nhà họ Chu - Chu Trạm - một chàng trai đầy tài hoa. Tắm mình trong bể kim cương mà lớn lên, mắt thường có thể sánh ngang với máy móc, mười sáu tuổi vào thẳng học viện thiết kế trang sức của Ý, chờ sau khi đi du học về sẽ kế thừa vương quốc kim cương MOON. Nhưng ít ai biết rằng Chu Trạm cũng chính là Chu Khâm Nghiêu. Mẹ mất cùng đứa em trai trong bụng vì một vụ tai nạn xe cộ, hai nấm mồ chưa kịp xanh cỏ thì cha anh đã rước ả tình nhân mang bụng bầu vào cửa, Chu Khâm Nghiêu ôm nỗi đau và uất hận không thể nào tả xiết, bỏ lại tất cả để ra đi. Sống lay lắt ở ngõ Cây Hoè đã được hai năm, không tiền bạc, không đam mê, cũng chẳng có khát khao gì với cuộc sống, mỗi ngày mặc áo ba lỗ phủ thêm khoác ngoài, tay xăm hình totem*, hút bao thuốc lá mười tệ, lái chiếc mô tô cũ đến làm thợ sửa xe ở tiệm AS. Những tưởng ngày tháng buồn tẻ của anh cứ thế trôi qua, thì cô gái nhỏ hay ngượng ngùng, trái tim tràn đầy mềm mại mang tên Đường Du lại đột ngột xuất hiện. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland Dưới ánh đèn đường vàng vọt, nơi khung cửa sổ tấm màn lụa bay phấp phới, khúc Mộng Mơ của Schumann vang lên dưới bàn tay kéo đàn cello của cô, đó là cảnh tượng mà mãi về sau này Chu Khâm Nghiêu mới biết được gọi là Động tâm. Thế giới của Chu Khâm Nghiêu vốn cô đơn lạnh lẽo, vì có Đường Du mà tất cả dường như đều trở nên ấm áp sinh động, đáng để mong chờ. *** Dẫu có ngọt ngào là thế, nhưng cuộc sống này cũng không thể duy trì được chỉ bằng tình yêu. Đường Du nguyện ý, nhưng mẹ cô một khi đã biết thì sao có thể để con gái cành vàng lá ngọc của mình yêu một tên sửa xe nghèo nàn. Và hơn cả là người đàn ông yêu cô, Chu Khâm Nghiêu đâu nỡ để bé ngoan của anh chịu khổ, chịu cực cùng mình. Ra đi hai bàn tay trắng, nay cũng đã đến lúc Chu Khâm Nghiêu phải quay về để lấy lại những thứ vốn thuộc về mình. Tạm thời chia xa, cũng là bắt đầu cho một chuyện tình ngọt ngào hơn nữa ở phía trước. *** Hội chị em nhà giàu quyền quý đều cười nhạo Đường Du, ma xui quỷ khiến lại đi yêu một chàng trai nghèo không rõ lai lịch, thậm chí vì anh mà không ngại trở mặt với gia đình. Sau này, tại buổi đấu giá đá quý ở Anh, ông trùm kim cương Chu Khâm Nghiêu đã dùng vài trăm triệu nhân dân tệ để đổi lấy viên kim cương hồng hình trứng chim bồ câu khan hiếm trên thế giới, lập kỷ lục đấu giá kim cương toàn cầu. Phóng viên hỏi anh là để sưu tầm hay mang tặng. Chu Khâm Nghiêu đáp “Để cầu hôn bé ngoan của tôi.” "Anh biết em vào thời điểm em cô đơn nhất. Em biết anh giữa lúc anh chán nản đến cùng cực. Có lẽ là ông trời sắp đặt cho chúng ta gặp nhau, rồi lại trở thành người quan trọng nhất trong lòng đối phương." Đời này, việc tốt đẹp nhất là gặp được em/ anh. *** Giống như câu mở đầu mình đã viết, trải qua hơn sáu mươi chương truyện, theo dõi đoạn đường sáu năm yêu nhau của Đường Du và Chu Khâm Nghiêu, trong lòng mình cảm thấy ấm áp vô cùng. Truyện có độ dài vừa phải, ngọt mà không ngấy, tuy gắn tag thiên chi kiêu tử - thiên chi kiêu nữ nhưng cũng không kém phần thực tế, vì hai nhân vật chính đều phải đấu tranh để đạt được những gì họ mong muốn. Thêm vào đó là những tình huống hài hước duyên dáng sẽ khiến người đọc cười bò. Một điểm cộng nữa là team edit truyện khá mượt, có sự đầu tư vào bản dịch nên trải nghiệm lúc đọc truyện của mình rất thú vị dù mình không phải là fan của truyện ngọt. Ở những năm tháng son trẻ, gặp được người mình yêu và người đó cũng yêu mình là một chuyện trân quý biết nhường nào. Mong rằng, tất cả các bạn cũng có thể tìm được bản thân mình như Đường Du, cũng như có được một Chu Khâm Nghiêu của riêng mình. ____ *Kiểu xăm totem bắt nguồn từ truyền thống xăm mình của các bộ lạc cổ xưa. Totem được xem như là vật tổ, có tương tác với cá nhân người xăm và đóng vai trò như biểu trưng của họ. Ở Trung Quốc, rồng thường được lựa chọn khi thực hiện kiểu xăm này. “ “ Trích từ truyện. *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa. *Nếu trong bài review có trích dẫn từ truyện, mọi người vui lòng tham khảo nguồn chuyển ngữ mà review-er đọc nhé ^^ Cre pic Google/huaban Nguồn chuyển ngữ Trảm Phong Team Tình yêu pha lê 1041 15/10/2022 ReviewTÌNH YÊU PHA LÊTác giả Tuyết Ảnh Sương HồnThể loại Hiện đại, Thanh Xuân vườn trường, Ấm áp, dài 10 chươngTình trạng Hoàn đã vị phát hành Quảng Văn LeaksTrở thành bác sĩ, k... Nếu mùa hạ ấy em không gặp anh 1038 15/10/2022 ReviewNẾU MÙA HẠ ẤY EM KHÔNG GẶP ANHTác giả Tuyết Tiểu ThiềnThể loại Hiện đại, thanh xuân vường trường, yêu thầm, GE thiên về SEĐộ dài 36 chươngTình trạng Hoàn đã XB__________________Đây là một câu chuyện, một b... Thất tịch không mưa 1037 15/10/2022 ReviewTHẤT TỊCH KHÔNG MƯATác giả Lâu Vũ TìnhThể loại INCEST WARNING , hiện đại, ngược tâm, nhẹ nhàng, dài 19 chươngTình trạng Hoàn, đã xuất lẽ cuốn sách này không có gì... Thiên sơn mộ tuyết 1036 15/10/2022 ReviewTHIÊN SƠN MỘ TUYẾTTác giả Phỉ Ngã Tư TồnThể loại Hiện đại đô thị, ngược tâm, nam thâm tình, SE. Ngoại truyện dài 25 chương + 4 phiên trạng Hoàn, đã xuất bản, đã chuyển thể thành Từng có người yêu tôi như sinh mệnh 1035 15/10/2022 ReviewTỪNG CÓ NGƯỜI YÊU TÔI NHƯ SINH MỆNHTác giả Thư NghiThể loại Hiện đại, hắc bang, cảm động, SEĐộ dài 11 chương + NTTình trạng Hoàn đã xb__________________Tình yêu "khắc cốt ghi tâm" là như thế nào?Có phải là k... 33 ngày thất tình 1034 15/10/2022 Review33 NGÀY THẤT TÌNHTác giả Bảo Kình KìnhThể loại hiện đại, hài, OESố chương 35 chươngTình trạng hoàn, đã XB chuyển thể thành phimLink onl http// Valentine’s ...
Đánh giá 9/10 từ 31 lượt Bạn đang đọc truyện Kẹo Ngọt Kim Cương của tác giả Tô Tiền Tiền. Hai năm trước Chu Khâm Nghiêu tới ngõ Cây Hòe, thuê một căn phòng ở bao thuốc mười tệ, lái chiếc mô-tô cũ, không có hứng thú với tiền và phụ nữ, là một người không có đam mê khao khát sau, ở con đường đối diện ngõ nhỏ có một cô gái chơi đàn cello chuyển Khâm Nghiêu sống ra, bạn có thể đọc thêm truyện Thích Dáng Vẻ Hung Dữ Của Em của cùng tác giả.
Chu Khâm Nghiêu nhập vai rất nhanh, ngay tại đây thân phận đã tự nhiên chuyển thành Tạ Du không thể không nhắm mắt phối hợp với anh diễn xong màn hài kịch xe bảo mẫu, thái độ của Phương Lai đối với cả hai người đều rất hài lòng, chờ sau khi Chu Khâm Nghiêu xuống xe, Đường Du mới hỏi Phương Lai"Mẹ, sao mẹ lại trở về? Cũng chẳng nói với con một tiếng."Phương Lai cười híp mắt "Nói cho con thì có thể thấy được con và Tạ Thừa không? Hữu Hữu, sau này chuyện như vậy có thể nói với mẹ, mẹ không phải là người không biết lý lẽ."Đường Du "..."Đó là vì mẹ nhận sai Chu Khâm Nghiêu thành Tạ Thừa nên mới có thể "nói chuyện phải trái" như đã đến nước này, Đường Du chỉ biết thở dài một cái rất nhẹ, không biết làm sao thoát khỏi chuyện này, cô hỏi Phương Lai"Dạo này mẹ không bận lắm ạ? Sao lại có thể trở về.""Dĩ nhiên là bận." Phương Lai lấy một quyển catalog nhỏ tinh xảo từ trong túi ra "Gần đây chúng ta hợp tác với MOON thiết kế ra rất nhiều mẫu mới, con nhìn một chút xem có thích gì không? Ngày mai mẹ phải đi, nhưng mà con yên tâm, tuần tới MOON sẽ tới Thành phố C mở một triển lãm trang sức, mẹ cũng có thể thư thả ở nhà một khoảng thời gian.""..."Đường Du nhận lấy catalog, không yên lòng nhìn ngắm các thiết kế trên đó, không lên này đột nhiên Phương Lai lại hỏi cô "Cậu Tạ Thừa đó, con có cảm tình với cậu ta không?"Đường Du ngơ ngác trong thoáng chốc, người này cũng đâu phải là người đó, cô cũng chẳng biết phải trả lời ra Lai nhìn thấy dáng vẻ này của cô, trong lòng cũng có tính toán, vì vậy không truy hỏi nữa, chỉ nhàn nhạt cười một cái "Được rồi, mẹ biết, tóm lại con cứ nghe lời mẹ, bây giờ lấy việc học làm trọng, sau này tốt nghiệp con muốn thế nào mẹ cũng không quản lý."Đường Du cho là mình nghe nhầm, bán tín bán nghi ngẩng đầu lên "Tốt nghiệp rồi mẹ sẽ không quản lý con?""Dĩ nhiên." Phương Lai ôm cô vào trong lòng "Đến lúc đó nhất định sẽ có một người đàn ông tốt nhất thế giới đến giúp mẹ chăm sóc cho con, bảo vệ con."Từ trước đến giờ Đường Du chưa bao giờ nghe Phương Lai nói những lời như yên lặng thật lâu, giờ khắc này trong lòng cô không khỏi cảm thấy chút ánh sáng và hy lẽ sẽ có một ngày, cô có thể tự do lựa chọn người và cuộc sống mà mình yêu thích."Vâng, con nghe mẹ, nhưng mà...!chuyện của con và Tạ Thừa," Đường Du trái lo phải nghĩ sợ lộ tẩy, chỉ có thể dặn dò Phương Lai "Mẹ đừng nói cho ai biết cả có được không? Con không muốn người khác biết."Đường Du rất ít khi bằng lòng chia sẻ bí mật với mẹ mình, kiểu cầu xin giữ bí mật trước mắt này lại làm cho Phương Lai có loại cảm giác đã trở thành bạn với con gái, thân mật hơn không vui mừng trong lòng, trả lời một tiếng "Được."Ngày hôm sau Phương Lai lên máy bay về lại Hải Thành, cứ thế Đường Du và Chu Khâm Nghiêu may mắn thoát nạn ngay dưới mi mắt của đó Đường Du mới biết, hôm đó có một bạn cùng lớp nói với Phương Lai là cô đã về cùng Tạ Thừa, nên mới biến thành chuyện hiểu lầm trời xui đất khiến khi, cuộc đời còn hài hước hơn cả phim truyền hình Du không phải người có lòng tham, nếu lần này đã bình an vượt qua, cô cũng không còn mong muốn gì tưởng rằng chuyện sẽ kết thúc như vậy, xóa sạch như phấn viết trên bảng đen, nhưng mà không nghĩ tới -Chu Khâm Nghiêu thực sự lại bày trò để biến chuyện giả này thành hôm sau nữa, sau tan học Đường Du mới về đến nhà, thì có người ấn chuông biệt Dung ra mở cửa, chốc lát sau bà ấy đi vào, đi theo phía sau là một người con trai cao ráo mặc đồng phục học Du vô ý ngẩng đầu lên một cái, ngay lập tức trợn tròn hai mắt"Anh..."Chu Khâm Nghiêu lại mặc đồng phục học sinh đến đây...Đoán là Trình Huyền giúp đỡ kiếm ra, nhưng dáng người anh quá cao, chiều dài của quần đồng phục không đủ, mặc trên người anh giống như quần còn giả bộ ra vẻ nghiêm túc, chẳng biết kiếm từ đâu ra một cặp kính gọng vàng đeo lên, văn nhã lịch sự ra vẻ một học sinh chăm chỉ...Đường Du há hốc mồm nhìn một lúc lâu, ngạc nhiên đến quên cả nói chuyện."Cô chủ, cậu ấy nói cậu ấy là thiếu gia Tạ Thừa, đến giúp cô học Toán." Dì Dung chỉ vào ghế salon, "Tạ thiếu gia, cậu ngồi tự nhiên nhé.""Cảm ơn dì."Chu Khâm Nghiêu thản nhiên ngồi xuống trong vẻ ngây người như phỗng của Đường Dung lấy cho anh một ly nước, nhưng không lập tức rời đi. Bà ấy làm bộ lau bàn, thuận tiện lặng lẽ quan sát Chu Khâm Khâm Nghiêu nhận ra dì Dung đang âm thầm quan sát, uống một ngụm nước, "Dì, cháu đẹp trai lắm ạ?"Chân dì Dung lảo đảo, thiếu chút nữa là đập mặt vào bàn trà, chột dạ chuyển tầm mắt "Hả?""Nếu không sao dì nhìn cháu lâu vậy ạ."Dì Dung bị bại lộ nên lúng túng cười một tiếng, sau đó trên mặt lại có nét nghi ngờ "Tạ thiếu gia, tôi cứ cảm thấy hình như đã gặp cậu ở đâu rồi."Đương nhiên Chu Khâm Nghiêu biết dì Dung nhớ anh từ đó anh lái mô tô đưa Đường Du về nhà, đã từng chạm mặt dì Dung một lần, chẳng qua lúc ấy anh đội mũ bảo hiểm, chỉ lộ ra đôi nên hôm nay anh mới phải làm quá đến mức đeo kính gọng môi Chu Khâm Nghiêu hơi mím lại, cố ý tung hỏa mù "Dì không nhớ ạ, hôm khai giảng đầu tiên dì đi cùng Đường Du tới báo danh, chúng ta đã gặp nhau."Dì Dung "..."Còn có chuyện này hả?Chu Khâm Nghiêu vừa nói thế, dì Dung cũng có chút rối loạn, tuy đúng là như đã gặp anh ở đâu đó, nhưng bà ấy cũng không chắc chắn như giờ nghĩ lại, Tạ Thừa là bạn học của Đường Du, lại được chính Phương Lai đóng dấu phê duyệt cho vào cửa, nếu bà ấy nhìn thấy quen quen thì có lẽ thật sự đã từng gặp lúc đến trường báo không thì bà ấy có cơ hội thấy được thiếu gia nhà giàu thế này ở đâu cơ Dung xấu hổ cười một tiếng "Lớn tuổi rồi nên trí nhớ không tốt, vậy hai người học bài đi, có việc thì kêu tôi nhé."Mồ hôi lạnh của Đường Du cũng sắp sợ hãi đến toát ra, thấy dì Dung bối rối với trí nhớ, cô lập tức kéo cánh tay Chu Khâm Nghiêu chạy lên lầu hai "Chúng ta đi lên làm bộ đề luyện thi đi."Tầng hai, Đường Du kéo người vào trong phòng rồi vội vã đóng cửa lại, tim suýt rơi ra ngoài"Anh dám tới thật?"Chu Khâm Nghiêu tháo mắt kính cải trang xuống, đưa tay cởi áo khoác, dáng vẻ thanh xuân vườn trường biến thành văn nhã bại hoại và lười biếng"Mẹ em cho anh đến, sao anh lại không đến?"Anh từ từ bước đến gần Đường Du, tay chống lên cửa, giọng nói bỗng dưng hạ xuống thật trầm "Anh muốn gặp em, anh đến rồi đây."Đường Du không chịu nổi sự trêu chọc này, tai đỏ ửng hết cô thử đẩy anh ra "Hay là thôi đi, anh vốn không phải là Tạ Thừa, sớm muộn gì cũng bị phát hiện."Chu Khâm Nghiêu thờ ơ cười một tiếng "Chỉ là một cái tên mà thôi, nếu em thích thì sau này anh đổi tên thành Tạ Thừa.""?" Đường Du không thể hiểu được anh "Nhưng rõ ràng tên anh là Chu Khâm Nghiêu mà."Đáy mắt Chu Khâm Nghiêu hơi thoáng qua một tia ưu tư, dừng một chút, như cười như không nhìn cô"Em thấy tên anh nhất định là Chu Khâm Nghiêu sao?"Lời của anh làm cho Đường Du á khẩu trong chốc lát, thấy hơi mờ nhìn anh "Anh có ý gì?"Hồi lâu sau, người đàn ông nói nhàn nhạt "Anh đùa chút thôi.""..."Chợt có tiếng gõ cửa của dì Dung."Cô chủ, giáo viên dạy thêm của cô tới rồi."Lúc này Đường Du mới nhớ ra hôm nay có giờ học không thể làm gì khác ngoài nói với Chu Khâm Nghiêu "Anh về trước đi, em phải học rồi.""Không cần." Chu Khâm Nghiêu thuận tay kéo một cái ghế tới, ngồi lên đó dựa lưng một cách lười biếng thảnh thơi "Anh ở đây nhìn em học."Đường Du "..."Một tiếng học đàn sau đó, Chu Khâm Nghiêu cứ ngồi như vậy bên cạnh Đường Du và giáo viên, lúc thì lật sách thật nhanh, lúc thì nhìn nay giáo viên dạy kèm yêu cầu Đường Du hoàn thành một bản nhạc mới, khi giảng giải phương thức xử lý, giáo viên nói cực kỳ nghiêm đầu Đường Du cũng rất nghiêm túc lắng nghe, cho đến khi khóe mắt vô tình lệch hướng, đụng vào đúng tầm mắt của Chu Khâm đàn ông tay chống cằm ngồi yên trên ghế như vậy, khóe miệng mang theo chút ý cười nhàn nhạt, tựa như trêu chọc mà cũng chẳng phải chọc ghẹo gì nhìn như có một dòng điện chạy qua, Đường Du đỏ mặt né tránh đối diện với tai đã chẳng còn nghe được lời giáo viên giảng, còn thêm tiếng tim đập cuồng nhiệt nhảy nhót trong lục phủ ngũ vất vả mới xong giờ học thêm, tiễn giáo viên đi, Đường Du đóng cửa lại."Anh làm ảnh hưởng đến em.""?" Chu Khâm Nghiêu rất vô tội, "Anh ngồi yên ở đây không động đậy mà.""..."Đường Du tức giận, tự biết nói không lại anh, xoay người đi thu dọn bản Khâm Nghiêu thuận tay cầm lên chiếc đàn cello cô đặt ở một bên, quét lên dây đàn hai cái, phát ra âm thanh hỗn loạn không trật ra vẻ tò mò "Đường Du, đàn này kéo thế nào?"Đường Du không muốn để ý đến anh, cắm đầu cắm cổ sắp xếp cầm Khâm Nghiêu tiến đến phía sau lưng cô, giọng nói mập mờ "Cô giáo Đường, dạy anh một chút?"Đường Du bị hai chữ "cô giáo" dỗ ngọt, trộm cười thầm, rồi quay mặt lại chỉ cho anh "Tay này của anh đặt không đúng vị trí, phải đặt ở kia."Chu Khâm Nghiêu dừng lại một chút, cứ như nghe không hiểu "Đặt ở kia?""Kia kìa." Đường Du bấm lên dây đàn "Lên trên một chút."Chu Khâm Nghiêu cố ý để sai chỗ "Là đây sao?"Rốt cuộc cô gái nhỏ không còn kiên nhẫn, kéo tay anh chuyển qua vị trí đúng "Là chỗ này cơ!"Chu Khâm Nghiêu hơi cong môi, nhanh chóng cầm ngược lại một lấy trọn vẹn bàn tay mềm mại của cô trong tay Du sửng sốt, rốt cuộc nhận ra anh có dụng ý khác, muốn rút tay bị nắm về, nhưng làm thế nào cũng không được."Chu Khâm Nghiêu anh lại lừa gạt em!"Chu Khâm Nghiêu "Anh là Tạ Thừa.""...!Tạ Thừa không hư hỏng như anh đâu."Chu Khâm Nghiêu không để ý đến sự phản đối của cô gái nhỏ, vững vàng dắt người đi, từ trong ánh mắt cũng tràn ra nét cười hạnh phúc, không luống cuống không vội vã nói"Không cho phép em nhúc nhích, bài tập đâu, lấy ra."...Sau đó cả khoảng thời gian dạy Đường Du làm bài tập toán, tay Chu Khâm Nghiêu vẫn không chịu buông đến khi dì Dung đi lên ám chỉ lễ phép"Tiểu Tạ thiếu gia, chín giờ rồi, bà chủ nhà tôi nói đến chín giờ thì cô chủ phải đi tắm rồi đi ngủ."Mặc dù Phương Lai đồng ý cho Tạ Thừa đến nhà làm khách, nhưng cũng âm thầm quy định thời gian rõ ràng, không thể ở lại quá tối nay Chu Khâm Nghiêu đã thấy đủ lắm buông tay Đường Du, lòng bàn tay đều là hương thơm thoang thoảng của thiếu nữ."Anh về trước, có gì thì nhắn tin nhé.""Vâng."Tay Đường Du bị cầm đến nóng cả lên, rõ ràng vừa rồi còn phản đối, bây giờ lại có một chút không nỡ buông độ cơ thể anh mang đến cảm giác an toàn vững chắc, làm người ta mê mệt, không nhịn được mà sa người xuống dưới lầu, Đường Du chợt nhớ tới việc Trình Huyền đã nhắc mai đã là chủ nhật, nếu không nói ngay thì sẽ không kịp nữa."Chờ một chút." Đường Du ấp úng mở miệng trước khi anh đi."Ngày mai anh có thể..."Chu Khâm Nghiêu "Sao vậy?"Dì Dung cũng theo ra ngoài tiễn khách, có bà ấy ở bên cạnh, Đường Du không có cách nào nói cho rõ thể làm gì khác hơn ngoài đổi thành - "Ngày mai tan học anh chờ em một chút được không?"Chu Khâm Nghiêu nhìn thấu trong lời này của cô còn có ý khác, hơi dừng một chút rồi gật đầu "Được.""Ngủ ngon.""Ừ."-Giữa trưa ngày hôm sau, Chu Khâm Nghiêu tới cổng trường Ngũ Trung đúng chưa biết là có chuyện gì, nhưng Đường Du hiếm khi chủ động như thế, anh đoán là có thể cô gái nhỏ muốn nhân dịp chiều chủ nhật được nghỉ thì hẹn mình đi đâu đó chơi, nên anh chờ một lúc, không đợi được Đường Du mà lại thấy Trình Huyền có vẻ như cố ý đến tìm anh, thấy anh thì vội vàng vẫy tay "Anh Nghiêu, bên này!"Chu Khâm Nghiêu "?""Đi với em, Hữu Hữu đang ở trong chờ anh đấy!""...!Rốt cuộc có chuyện gì?"Lợi dụng lúc tan học người đến người đi, một bên Chu Khâm Nghiêu nghe Trình Huyền kể rõ ngọn ngành, một bên được cô ấy thuận lợi dẫn vào trong Thừa hoàn toàn không tin rằng Đường Du có bạn trai, hơn nữa thật lòng mà nói, kể cả có thật đi nữa, cậu ta cũng có tự tin có thể thắng được người thẳng ra, ở Ngũ Trung có rất nhiều bạn nữ thầm mến Tạ Thừa, gia cảnh tốt, ngoại hình cũng anh tuấn, lại là lớp trưởng lớp B hệ quốc tế, thi thư đầy bụng, tài hoa hơn ra cậu ta cũng biết rất rõ Đường Du không thích mình, nhưng cậu ta thanh cao như vậy, việc theo đuổi Đường Du đã thành một cuộc chinh phục mà cậu ta không muốn nhận tiềm thức, cậu ta cũng muốn gặp cái người có thể cướp đi cô gái mà cậu ta thích này, để xem đối phương ưu tú hơn mình ở chỗ họ hẹn nhau ở một phòng chứa thiết bị dụng cụ ở sau sân thể thường nơi này chẳng có ai đến, nhất là hôm nay chủ nhật, từ lớp 10 đến lớp 12 đều nghỉ, là chốn an toàn nhất trong phòng dụng cụ yên tĩnh, Tạ Thừa còn chưa từ bỏ ý định mà hỏi Đường Du"Cậu thật sự có bạn trai?"Đường Du ngồi ở góc phòng trên một đống bóng rổ, giữ vững khoảng cách với cậu ta theo bản nhớ đến lời Trình Huyền, lần này muốn cắt bỏ hoàn toàn tâm tư của cậu ta, vì vậy quả quyết trả lời Tạ Thừa "Đúng vậy.""Đẹp trai lắm à?""Ừ, rất đẹp trai.""..." Tạ Thừa bị đả kích, không nói gì nữa, nhưng trong lòng lại âm thầm nghĩ - Vậy chút nữa mình phải nhìn cho kỹ một chút xem đẹp trai đến suy nghĩ, cửa phòng dụng cụ mở Đường Du nảy lên một cái, không khỏi ngồi thẳng người Huyền mặc áo khoác đỏ nổi bật, đi vào tim Đường Du đập thình thịch, vừa hồi hộp vừa mong chờ nhìn sau lưng cô ấy -Cuối cùng, bóng dáng một người đàn ông quen thuộc dần dần xuất hiện từ chỗ mắn thay, anh đã Đường Du lập tức ổn nay Chu Khâm Nghiêu mặc chiếc áo khoác màu xanh quân đội đậm, nhưng dáng vẻ cũng hết sức lười biếng ung đi tới với chút vẻ lạnh lùng, ánh mắt nhìn về những người trong phòng, cuối cùng cố định lại ở chỗ Đường Huyền ngồi lên chiếc bàn chơi bóng bàn, châm một điếu thuốc"Tạ đại thiếu gia, cậu muốn người ta tới, đây nha -"Cô ấy chỉ Chu Khâm Nghiêu "Đây là bạn trai của Đường Du."Ánh mắt Tạ Thừa hơi lóe óc lại như máy tính bắt đầu nhanh chóng phân tích hai hướng -Sờ lương tâm mà nói, người này xứng đáng với mấy tiếng "Rất đẹp trai" kia của Đường nữa nhìn qua anh phải cao đến 1m87, cậu ta chỉ có về bề ngoài, Tạ Thừa tự nhận mình không bằng, nhưng cậu ta lại nhanh nhạy phát hiện ra, người này ăn mặc rất bình thường, từ đầu đến chân không có món nào là thương hiệu nổi trong thế giới thực tế này, tiền bạc có thể áp đảo tất Thừa như nhìn ra được điều gì, nhanh chóng xác định thắng bại, khóe miệng vô ý hiện ra một nụ cười khinh Khâm Nghiêu cảm thấy nụ cười này hết sức có ý từ từ đi tới, đứng cạnh Tạ Thừa cao hơn nửa cái lạnh hỏi "Sao, tôi không giống?"Trong lòng Tạ Thừa nghĩ, không chỉ không giống, còn không dù sao cũng là một thiếu gia nhà giàu có giáo dục, cậu ta sẽ không nói lời như vậy ra quý dửng dưng cười một tiếng "Không phải."Cậu ta quay người nhìn Trình Huyền "Trình Huyền, là cậu giúp Đường Du tìm người tới đóng kịch lừa gạt mình đúng không?" Nói đúng thì cũng đúng, mà nói không đúng cũng là Huyền cũng không biết rốt cuộc Đường Du và Chu Khâm Nghiêu đã tiến tới bước nào cô ấy vẫn bình tĩnh đáp lại "Má, tại sao cậu lại thấy chúng tôi đang diễn kịch?"Tạ Thừa tận dụng chỉ số thông minh cao của mình để áp vào năng lực trinh thám, thao thao bất tuyệt phân tích"Thứ nhất, quần áo của anh ta không cùng một cấp bậc với Đường Du, cái này đã chênh lệch thì những cái sau sẽ chẳng thể nào hòa hợp.""Thứ hai, người là cậu đưa tới, nếu là bạn trai thì sao Đường Du lại không tự dẫn anh ta tới gặp mình?""Thứ ba, cũng là chuyện quan trọng nhất."Tạ Thừa tự tin quay sang Đường Du"Nếu đúng thật là bạn trai tới, tại sao Đường Du còn ngồi cách xa như vậy, giữa bọn họ chẳng có sự tương tác nào, đây căn bản là cơ chế bảo vệ theo tiềm thức trước một người xa lạ!""..."Má nó Huyền cảm thấy người anh em này không hổ là đội trưởng đội tuyển hùng biện, nói đến mức cô ấy cũng suýt này Chu Khâm Nghiêu nhẹ nhàng "Ha" một Thừa quay người lại "Gì vậy?""Thứ nhất, "Chu Khâm Nghiêu nói xong hai chữ bỗng nhiên dừng lại, như là có lời định nói, xong ra đến khóe môi rồi lại thấy lười phải nói nhảm với cậu ta."Thôi được rồi, trực tiếp đến vấn đề thứ ba đi."Anh nói xong thì đi về hướng Đường Du đang mắt Tạ Thừa cũng theo sát cả Du ngồi trên một đống bóng rổ, ngơ ngác nhìn Chu Khâm Nghiêu từng bước từng bước tiến tới trước mặt mình, môi giật giật, đang chuẩn bị đứng lên định nói gì đó để giải thích một chút, khóe môi người đàn ông đã hơi cong lên "Suỵt..."Đường Du sửng sốt, ngậm miệng theo bản chờ cô kịp suy nghĩ về ý nghĩa hành động này của Chu Khâm Nghiêu, anh đột nhiên kéo cô đứng lên từ trên đống bóng giây tiếp theo, bàn tay xuyên qua mái tóc ngắn của đạo và dứt khoát hôn thuốc của Trình Huyền rơi trên mặt đất "Cmn..."Tạ Thừa "........."- "Tương tác thế này, cậu hài lòng chưa?"-Tác giả có lời muốn nóiHuhu thật là một người đàn ông nóng ơi nói gì cũng vô dụng chỉ biết trợn mắt nhìn cho Star of Africa Ngôi sao của châu Phi khối kim cương không màu trong suốt được phát hiện tại khu mỏ ở Nam Phi năm 1905, không tì vết, phẩm chất cực tốt, mang theo chút sắc xanh nhạt, kim cương thô nặng đến 3106 carat, lấy theo tên người chủ khu mỏ thời điểm đó là "Cullinan".Cho đến giờ đây là khối kim cương lớn nhất được phát hiện trên thế chuyên gia trong giới châu báu ngày ấy ước đoán giá trị của nó lên tới tỷ đó khối kim cương này được cắt thành nhiều viên kim cương lớn, thành phẩm sau cắt tổng cộng carat, toàn bộ thuộc về quyền sở hữu của Hoàng gia lớn nhất trong đó là "Great Star of Africa", nặng carat, hình giọt nước, 74 mặt, được gắn lên Quyền trượng Hoàng gia của viên khác được chia ra khảm trên những đồ trang sức khác của Nữ hoàng, và vương miện của Nữ hoàng Mary.Editor Chính xác hơn thì Star of Africa/Cullinan là khối kim cương thô không màu lớn nhất từng được phát lớn nhất nói chung là khối kim cương đen Sergio, nặng 3167 carat, tuy nhiên không hiểu tại sao Sergio không nổi tiếng lắm, còn Cullinan thì là huyền thoại of Africa/Cullinan được cắt thành 9 viên kim cương lớn và khoảng 100 viên nhất như đã nói là Great Star of Africa hay còn gọi là Cullinan I, gắn trên Quyền trượng; thứ hai là Second Star of Africa = Cullinan II, gắn trên vương miện; tiếp đó là Cullinan III, Cullinan IV… Cullinan được định giá hơn 2 tỷ đôla, riêng Cullinan I là 400 triệu đô, nhưng đương nhiên là nó không bán.
Kim cương kẹo ngọt là một game kim cương cực kỳ thú vị trên Game vui. Tương tự như những trò kẹo ngọt khác, khi tham gia Kim cương kẹo ngọt, người chơi sẽ có nhiệm vụ xếp những viên kẹo đầy màu sắc lại với nhau bằng cách đổi chỗ các viên có cùng màu để ghi điểm. Sau khi cột màu hồng chạy hết, bạn càng xếp được nhiều viên kẹo thì số điểm ghi được sẽ càng chơi game Kim cuong keo ngotGame Kim cương kẹo ngọt có thể chơi trực tuyến trên điện thoại di động Android, iOS...Hình ảnh trong game Kim cương kẹo ngọtHãy cố gắng ghi được số điểm cao nhất có thể
Ở hai bên đường Cây Hòe, lá ngô đồng rơi đầy đất, mùa thu lặng lẽ đến, gió nhẹ nhàng thổi làm lá cây trên đất bay lên, rồi lại nhẹ nhàng rơi xuống. Đường Du đứng trong phòng khách, quan sát khung cảnh xa lạ xung quanh. Đây là một ngôi biệt thự bỏ trống đã lâu, tuy rằng kiểu trang trí hơi cũ kỹ, nhưng tổng thể vẫn được coi là sạch sẽ ngăn nắp. Vài năm trước, vì lý do kinh doanh nên nhà họ Đường đã chuyển đến Hải Thành bên cạnh đây, nhưng bây giờ lại vì kỳ thi tuyển sinh Đại học yêu cầu quay về hộ tịch gốc, nên Đường Du đành phải chuyển trường về Thành phố C. Vì trường trung học nghệ thuật tốt nhất Thành phố C nằm trong khu này, nên mẹ Phương Lai của cô đã mua một ngôi biệt thự ở gần đây, tuy rằng hơi cũ nhưng được cái gần trường, đi lại khá thuận tiện. “Con chờ một lúc, mẹ sẽ gọi người sang đây quét dọn, sẵn tiện đổi luôn giấy dán tường trong phòng con. Hữu Hữu, con còn muốn mua thêm gì nữa không?” Giọng Phương Lai từ phía sau truyền đến, Đường Du quay đầu lại hỏi bà “Ba con đâu rồi ạ?” Phương Lai định trả lời thì di động trên tay bà vang lên. Bà lập tức quay lưng lại, đi đến cửa sổ rồi nhận cuộc gọi. Bóng dáng mẹ cao ngạo thẳng tắp, lộ ra sự tự tin đặc biệt chỉ có ở “nữ cường nhân”*, giỏi giang và mạnh mẽ. *Nữ cường nhân cụm từ dùng để miêu tả những người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, kiên cường và quyết liệt, không dựa dẫm vào bất cứ ai. Vài giây sau, Phương Lai đã trò chuyện điện thoại xong. Bà đi tới, bỏ lại di động vào trong túi xách hàng hiệu, rồi nói với Đường Du “Ba con vừa nói chuyện với mẹ xong, bây giờ đang ở sân bay chờ mẹ, lần này ba mẹ đi khảo sát ở Nam Phi, con ở nhà nhớ nghe lời dì Dung, luyện đàn cho thật giỏi, nghe rõ chưa?” Nhà họ Đường khởi nghiệp là kinh doanh bất động sản, nhưng có lẽ vẫn chưa bằng lòng với tình trạng hiện tại, từ năm trước Phương Lai đã muốn tiến quân vào lĩnh vực đá quý. Lần này khó khăn lắm mới nhờ được người quen bắc cầu, cùng trò chuyện hợp tác với một chủ mỏ nào đó tại Nam Phi, đương nhiên bà sẽ không bỏ qua cơ hội. Ba mẹ kinh doanh bên ngoài đã nhiều năm, nên Đường Du cũng sớm quen với những lần xa cách này. Cô bình tĩnh gật đầu, chỉ vào mẫu giấy dán tường trên bàn do nhân viên gửi tới “Con muốn giấy dán tường màu xanh da trời.” “Xanh da trời à?” Phương Lai cau mày, cầm lấy tập mẫu giấy dán tường lật xem vài tờ, sau đó chỉ vào một mẫu có họa tiết hoa cúc trắng nhỏ “Màu xanh da trời không đẹp lắm, cái này có được không?” Đường Du mấp máy môi, gương mặt ghét bỏ nhìn đi chỗ khác “Sao cũng được ạ.” - Sau khi Phương Lai rời khỏi, Đường Du trở về phòng ngủ ở lầu hai. Cô đặt hộp đàn cello của mình vào góc tường, cây đàn cello có giá trị không nhỏ trong hộp được Phương Lai nhờ người ở nước ngoài đặc biệt làm thủ công cho riêng cô, trên đàn có khắc tên của Đường Du. Nghĩ đến đây, bả vai Đường Du yếu ớt sụp xuống. Nghiêm túc mà nói, thật ra thì mẹ rất yêu cô, chỉ là phần tình cảm này quá mãnh liệt, quá dồn dập, đôi khi khiến cô không thở nổi. Từ việc lớn như kết bạn ở trong trường đến việc nhỏ như dùng giấy dán tường màu gì, hay những việc không lớn không nhỏ, Phương Lai đều muốn xen vào mọi thứ, hơn nữa còn không cho phép cô từ chối hay kháng cự. Đường Du buồn bực đẩy cửa kính phòng ngủ, đi ra ngoài ban công. Lớp sơn phủ tường trên ban công đã bắt đầu bong ra, bên cạnh đặt vài chậu hoa mới mua. Cô nhoài người ra lan can ban công, có thể nhìn thấy rõ ràng cảnh vật xung quanh nhà mới. Lối vào biệt thự là một con đường không quá rộng, hai bên đường trồng những cây ngô đồng Pháp cao vút, có vẻ là phong cách của một khu nhà cao cấp tiêu chuẩn, thế nhưng ở con ngõ nhỏ phía bên kia - Dưới cây ngô đồng, lại là những ngôi nhà ngói cũ kỹ nằm san sát nhau. So với biệt thự yên tĩnh phía bên này, thế giới bên kia dường như bình dị và gần gũi hơn, có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng nô đùa, tiếng chuông xe, tiếng vù vù của con quay mà bọn trẻ đang chơi. Đường Du nảy sinh một chút tò mò. Phương Lai quản cô rất nghiêm, luôn nói hiện tại học hành quan trọng, tương lai muốn ra nước ngoài du học, muốn trở thành người chơi đàn cello trẻ tuổi nhất, thì cho dù kết bạn cũng phải là loại con cháu nhà giàu xinh đẹp danh giá. Cho nên bạn bè duy nhất của Đường Du đều là những tiểu thư con nhà gia giáo. Các cô mỗi ngày đều học ngoại ngữ của nhiều quốc gia khác nhau, học lễ nghi của những cô gái nhà quyền quý, học cách thưởng thức rượu vang đỏ cổ điển, học tất cả những chuyện không phù hợp với lứa tuổi của Du thường xuyên cảm thấy rằng, cuộc sống tuổi mười tám của cô hơi thiếu chút sinh động và tùy ý. Âm thanh phía xa xa ồn ào náo nhiệt, tràn đầy sức sống. Ngõ nhỏ nằm khuất hoàn toàn khác biệt với khu biệt thự này đã mạnh mẽ thu hút Đường Du, cô không kìm lòng được nhón chân lên, muốn nhìn cho rõ hơn. Lúc này dì Dung giúp việc đi lên gõ cửa. “Cô chủ ơi, tôi đi ra ngoài một chút nhé.” Đường Du xoay người “Đi đâu vậy ạ?” “Tôi đang chuẩn bị bữa trưa mới phát hiện ra nhà bếp không có nước tương. Tôi ra siêu thị phía trước nhà mua, sẽ về nhanh thôi.” “Dạ.” Đường Du suy nghĩ một lát, rồi chỉ vào dãy nhà ngói nhỏ đối diện hỏi “Đằng kia là gì vậy ạ?” Dì Dung liếc nhìn qua, giọng điệu kỳ lạ “Mảnh đất phía trước đã được lên kế hoạch xây dựng biệt thự, tổng cộng có ba giai đoạn. Kết quả là, nhà phát triển không biết xảy ra chuyện gì, xây được phân nửa thì ôm tiền bỏ trốn. Cho nên bây giờ mới rơi vào tình trạng này, đường phố bên này giàu sang quyền quý, con đường bên kia tam giáo cửu lưu*, loại người nào cũng có. *Tam giáo cửu lưu đủ hạng người các trường phái trong tôn giáo, học thuật, hay các loại nghề nghiệp trong xã hội Nói xong, dì Dung lắc đầu “Tựa như hai thế giới vậy.” Bà ấy lấy chiếc túi thêu hoa nhỏ của mình rồi căn dặn Đường Du “Bây giờ tôi phải đi mua ngay, nếu cô buồn chán có thể xuống dưới lầu xem tivi nhé.” Đường Du nghĩ ngợi một chút, rồi đi tới ngăn bà ấy lại “Nếu không để cháu đi cho.” Dì Dung sửng sốt “Như vậy sao được… Đây là việc tôi phải làm mà.” “Dù sao cháu cũng không bận gì.” Đường Du không nói lời nào nữa mà đi ra ngoài “Dì yên tâm, cháu sẽ về sớm ạ.” Thật ra trong phòng bếp đang có khá nhiều việc, chính xác là dì Dung không rảnh để phân thân, bà ấy không thể làm gì khác hơn là đành thỏa hiệp “Thế thì phiền cô chủ vậy, cũng không xa lắm đâu, siêu thị ở đầu phố cách đây chừng 200m thôi.” “Vâng ạ.” Dì Dung tiễn người ra đến cửa, tựa như nhớ ra điều gì, đột nhiên lớn tiếng gọi “Đúng rồi cô chủ, ngàn vạn lần cô đừng đi sang con phố đối diện nhé, bà chủ trước khi đi đã đặc biệt dặn dò, bên kia rất lộn xộn, nhiều kẻ xấu.” “…” Đường Du yên lặng nhìn người giúp việc đã theo cô tới bên đường mà lòng vẫn còn lo lắng “Dì Dung, dì vẫn còn đang hầm canh trong nồi đúng không?” Dì Dung bị nhắc nhở thì vỗ đùi chạy vào nhà “Thôi chết rồi!” Bên tai cuối cùng cũng yên lặng, Đường Du cũng nhắm mắt thở phào, như muốn mang ấm ức trong lòng trút hết ra ngoài. Tại sao cả thế giới đều muốn kiểm soát cô, dù mẹ Phương Lai đi rồi, thì vẫn còn một người giúp việc nói nhiều như vậy. Nhưng may mắn là, cuối cùng cô cũng chiếm được nửa tiếng tự do. Đường Du băng qua đường lớn, dọc theo bên đường, vừa đi vừa tò mò quan sát phía bên kia. Cô muốn biết, thế giới bên kia so với thế giới của mình khác nhau như thế nào. Xuyên qua những tán cây ngô đồng cao lớn là con đường đối diện ngoằn ngoèo quanh co, với những ngõ nhỏ đan xen, là “vùng đất cấm” mà người lớn đã nói. Đầu ngõ có một tấm biển nhỏ bằng đá, mặt trên có khắc chữ “Ngõ Cây Hoè”. Trong ngõ có một bãi đất trống, rất nhiều người vây quanh, già trẻ lớn bé đều có cả. Không biết họ đang chơi trò gì mà nhìn qua trông như một khu chợ trời náo nhiệt. Đường Du đứng ở đầu ngõ quan sát thêm vài phút, nhưng cuối cùng vẫn không kìm nén được sự tò mò, cô hạ quyết tâm, đi sâu vào trong “vùng đất cấm”. Trong ngõ nhỏ đều là những ngôi nhà cổ, bức tường gạch cũ kỹ, những căn nhà nằm san sát nhau như đã chứng kiến biết bao biến động lịch sử của thành phố này. Dưới cây hòe già vững chãi, có các cụ già quây quần bên nhau đánh cờ trò chuyện, những đứa trẻ chơi đuổi bắt nô đùa, xung quanh còn có rất nhiều quầy ăn vặt di động được bày bán. Đường Du mua một cây kẹo mạch nha 1, cho vào miệng nếm thử, ngọt ơi là ngọt. Nếu như Phương Lai ở đây, tuyệt đối sẽ không cho phép cô mua mấy thứ hàng quán lề đường này. Đường Du có chút hưng phấn, giống như vô tình lạc vào một thế giới mới ẩn sâu trong thành phố, lưu luyến không muốn rời. Cô vừa mút kẹo vừa xem hai cụ già chơi cờ, sau đó chơi con quay cùng với mấy đứa trẻ. Mặc dù nơi đây không hối hả nhộn nhịp, không có đèn đuốc sáng trưng, nhưng lại mang đậm nét văn hóa dân gian cùng tình người ấm áp. “Vùng đất cấm” chỗ nào? Kẻ xấu ở đâu ra? Đường Du cho rằng nơi này đơn giản là một xứ sở thần tiên, mọi người trông rất tốt bụng và thân thiện, không chút từ chối người ngoài như cô xông vào bên trong. Chơi được một lúc, Đường Du vẫn nhớ mục đích mình đi đến đây, cô nhìn thấy một cửa hàng nhỏ trong ngõ nên đi tới. Bên ngoài cửa hàng không lớn, nhưng bên trong chứa rất nhiều hàng hóa, Đường Du nhìn thấy nước tương ở trên kệ gần nhất. Nhưng trong cửa hàng lại không có người. Cô ngó nghiêng xung quanh, phát hiện ra có một người đàn ông đang tựa vào tủ lạnh đặt ở lối vào cửa hàng, quay lưng về phía cô. Giữa hai ngón tay của người đàn ông có kẹp điếu thuốc, và ánh mắt anh dường như đang dừng lại ở chỗ đám trẻ con chơi đùa. Vóc dáng anh rất cao, tư thế tựa vào tủ lạnh có chút lười biếng. Đường Du đoán rằng đây chính là chủ tiệm, nên cô ho khan một tiếng “Cho tôi hỏi với ạ.” Người đàn ông không đáp lời. Cô không thể không lớn giọng hơn “Chào anh?” Bóng dáng bên cạnh tủ lạnh cuối cùng cũng chuyển động. Người đàn ông quay đầu, không chắc chắn nhìn cô “Gọi tôi à?” Đường Du không chút phòng bị mà chạm phải ánh mắt anh, ngẩn người ra nửa giây. Trái tim cô đập thình thịch, như thể bị thứ gì đó va phải, tự dưng đánh rơi một nhịp. Ánh mặt trời tỏa sáng, người đàn ông mắt đen như mực, vẻ mặt vô cùng thản nhiên, cứ như vậy tựa người vào tủ lạnh, quay nửa người lại, lười biếng nhướng mày nhìn sang. Tay áo khoác của anh xắn lên một nửa lộ ra cổ tay rất đẹp, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, khóa kéo áo khoác không kéo, cứ như thế tùy tiện mở ra làm nổi bật chiếc áo phông xám bên trong. Thoạt nhìn, gương mặt của người đàn ông đang đứng dưới ánh mặt trời này chắc chắn sẽ hớp hồn không ít người, thậm chí có thể đánh bại tất cả những cậu ấm nhà giàu mà Đường Du đã từng gặp ở Hải Thành. Nhưng Đường Du lại không có dũng khí nhìn anh thêm lần thứ hai. Ánh nắng buổi trưa tinh khôi chiếu vào gương mặt người đàn ông, rõ ràng là dịu dàng, nhưng lúc nãy hai người chạm mắt nhau, trong ánh mắt anh lại toát lên vẻ tà mị và xa cách. Giống như một con ngựa hoang khó thuần, toàn thân đều là mùi thuốc súng. Đường Du nuốt một ngụm nước miếng, cúi đầu, theo bản năng lùi về phía sau. Nhưng cô đã gọi rồi, nếu không nói gì lại giống như đang trêu đùa người ta vậy. Cô chỉ có thể cẩn thận từng ly từng tí chỉ vào kệ hàng “Xin hỏi, nước tương bao nhiêu tiền một chai ạ?” Chu Khâm Nghiêu ngước nhìn cô gái xa lạ từ đâu lại xuất hiện trước mặt mình. Làn da trắng sáng, mái tóc ngắn ngang vai, quần yếm denim, chân đi đôi giày trắng. Lại còn có một đôi mắt trong veo, chỉ thiếu khắc thêm dòng chữ “tôi là cô bé ngoan” ở trên trán. Chu Khâm Nghiêu không phải người thích lo chuyện bao đồng, hôm nay cũng không định ngoại lệ. Nhưng anh im lặng một cùng anh vẫn đi tới, đưa tay qua quầy hàng lấy một chai nước tương. “Mười tệ.” “Vâng.” Đường Du cúi đầu sờ tiền, lấy ra tờ một trăm từ trong ví đưa cho anh. Chu Khâm Nghiêu lại tiếp tục hướng mắt về phía đám trẻ con đang chơi đùa ở đằng xa. Thanh âm không nặng không nhẹ cũng theo đó rơi xuống “Không có tiền thối, cô quét mã QR đi.” Di động Đường Du đã hết pin, đang sạc pin ở nhà, lúc ra ngoài cô không có mang theo. Cô dừng lại một lúc, nghĩ rằng dù gì trong nhà cũng phải dùng nước tương, thế nên nhất thời hồ đồ “Lấy cho tôi mười chai.” “…” Chu Khâm Nghiêu quay đầu lại lần nữa. Anh cẩn thận nhìn vào đôi mắt bé ngoan, sau khi xác định là cô đang nghiêm túc thì nhếch môi cười như không cười “Được.” Sau đó, anh nhanh chóng đặt chín chai nước tương còn lại trước mặt Đường Du. “…” Đường Du có chút sững sờ, ra sức chớp chớp mắt, không thể tin nổi mà nhìn vào kệ để hàng, rồi lại nhìn người đàn ông. Làm thế nào anh có thể cầm chín chai nước tương cùng một lúc bằng hai tay, sau đó mang chúng đến đây? Anh là bạch tuộc sao? Lúc này di động của người đàn ông vang lên, anh quay người đi nhận cuộc gọi. Đường Du cũng bắt đầu suy nghĩ xem làm sao mang mười chai nước tương về nhà. Cô ngây thơ nghĩ rằng mình cũng làm được, vì thế bắt chước người đàn ông kia, đưa tay ra, kẹp một chai nước tương vào giữa mỗi ngón tay, sau đó cầm tất cả lên. Nửa giây sau… Quả nhiên nước tương của Đường Du có ý nghĩ của riêng chúng. Đầu tiên là một, hai, rồi ba chai, lần lượt trượt qua kẽ tay cô, tán loạn rơi xuống quầy. Tay chân Đường Du luống cuống, ôm tất cả chai lọ xiêu vẹo vào trong ngực. Rồi thở một hơi thật dài… Nguy hiểm thật, suýt chút nữa rơi vỡ hết rồi. Đường Du bắt đầu suy nghĩ tìm cách khác, lúc cô đang nghĩ xem có nên gửi vài chai lại ở cửa hàng nhỏ này hay không, thì chợt phát hiện có thứ gì đó đang chạm vào mông mình. Cách một lớp quần jeans, loại cảm giác này có chút vi diệu, cũng có chút nhẹ như không. Trong lòng cô căng thẳng, chợt nghĩ đến điều gì, lập tức cảnh giác quay đầu lại. Xung quanh không có ai, xa xa là đám trẻ con đang chơi đùa, các cụ già đang đánh cờ, bà cụ bán kẹo mạch nha vẫn đang đứng ở chỗ cũ. Người ở gần cô nhất, có khả năng đụng vào cô nhất… Đường Du kín đáo nhìn người đàn ông bên cạnh. Anh đã hút thuốc xong, vẫn còn đang nghe điện thoại. Nhưng vào lúc này, bóng lưng người đàn ông trong mắt Đường Du lại nhiều hơn một tia che giấu và cố ý. Cô cắn cắn môi, quay người lại, ngón tay vô thức cạy mở bao bì trên chai nước tương. - Dù anh nhìn qua trông có hơi giống người xấu, nhưng ở đây có nhiều người như thế, sẽ không đến mức trắng trợn táo bạo vậy đâu nhỉ? - Anh lớn lên đẹp trai như vậy, “soái ca” thì thiếu gì bóng hồng vây quanh, nên chắc không đến mức… đói khát đâu. Thế nhưng, ngay lúc Đường Du đang nghi ngờ tự hỏi, bỗng nhiên đối phương lại âm thầm chạm vào mông cô một lần nữa. Loại cảm giác này cực kỳ giống xúc tu bạch tuộc, vừa nhanh vừa nhạy bén, nhanh chóng vươn ra, rồi lại nhanh chóng thu hồi. Thần không biết quỷ không hay, vừa nhìn chính là một tay già đời. Đường Du lập tức quay đầu lại, quả nhiên, cảnh tượng trước mắt giống y như lúc nãy, yên ả đến độ một gợn gió cũng không có. Đúng rồi, nhất định là người đàn ông xấu xa này đang giả vờ gọi điện thoại! Không thể trông mặt mà bắt hình dong, dù cầm thú có khoác lên mình vỏ bọc của “soái ca”, thì bản chất vẫn chỉ là cầm thú. Đường Du mím môi thật chặt, mặt đỏ lên. Cô rất muốn mắng người đàn ông này vài câu, nhưng cô chưa từng mắng ai, cũng sẽ không mắng người. Thế nên, dù cho cô có thẹn quá hóa giận lại không thể nào tức giận nổi, kìm nén vài giây, rồi cũng chỉ như một chú sư tử con, giương móng vuốt nhỏ bé, dùng hết tất cả sức lực. Cô đưa tay ra, hung hăng đẩy người đàn ông. Chu Khâm Nghiêu đang nói chuyện điện thoại, bất thình lình lại bị đẩy. Anh cau mày xoay người, nhìn thấy Đường Du đang trợn tròn mắt hạnh nhìn mình, tay cầm chai nước tương, dường như đang ám chỉ điều gì. Chu Khâm Nghiêu ? Mất vài giây sau khi hiểu được hành động phản kháng này, anh mới phản ứng lại. Người ta một lần mua tận mười chai nước tương, ước chừng mười chai nhiều như vậy, kệ hàng cũng dọn sạch đến trống huơ trống hoác! Nếu như bớt mỗi chai hai tệ, vậy thì sẽ hài lòng hơn nhỉ? Loại chuyện mặc cả này, chắc là mấy cô gái da mặt mỏng rất ngại mở lời. Chu Khâm Nghiêu đại khái hiểu được, nhưng chủ tiệm không ở đây, anh cũng không biết giá bán sỉ như thế nào. Anh dứt khoát đưa tay lên, lấy một cây kẹo mút trên quầy ném cho cô. “?” Đường Du kinh ngạc. Cô đã gặp qua lưu manh, nhưng chưa từng thấy lưu manh nào thản nhiên như vậy, sờ mông xong vẫn không quên cho người ta một cây kẹo. Đường Du không nhận, trong lòng vừa tức vừa thẹn, cô căng thẳng nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, cố gắng nhẫn nhịn vài giây, rồi đột nhiên duỗi chân đang mang đôi giày trắng, hung hăng giẫm vào chân trái của anh, dùng hết sức bình sinh đạp ba cái. Sau khi giẫm xong, cô qua quýt ôm mấy chai nước tương trên quầy, rồi chạy về phía đầu ngõ mà không hề ngoảnh lại. “…” Chu Khâm Nghiêu không kịp trở tay khiến trên chân có thêm vài vết giày nhỏ, anh nhíu mày nhìn bóng dáng Đường Du đang bỏ chạy, thật lâu sau… Có chuyện gì sao, cô chủ nhỏ?? -Tác giả có lời muốn nói Các bạn nhìn những dấu giày này, trông chúng có giống tình yêu không? Xin chào mọi người, Tiền Tiền lại tiếp tục múa bút, đây đại khái là câu chuyện về một chú chim nhỏ muốn bay ra ngoài để ngắm nhìn thế giới rộng lớn, nhưng không cẩn thận lại rơi vào hang ổ của một con sói đuôi dài! Chú thích1 Kẹo mạch nha ở mình gọi là kẹo kéo đó ạ.
kim cuong keo ngot